Chúng ta thường nói tới các câu chuyện làm thế nào để cải cách một hệ thống giáo dục: về nội dung chương trình, về triết lý giáo dục và các phương thức thực hành cho một trường học hay cá nhân.

Chúng ta thường nói tới các câu chuyện làm thế nào để cải cách một hệ thống giáo dục: về nội dung chương trình, về triết lý giáo dục và các phương thức thực hành cho một trường học hay cá nhân. Những điều đó đều cần thiết, nhưng ít ai nghĩ tới việc chúng ta nên làm gì với một thực thể của giáo dục mang tính thực tế hơn cho một đứa trẻ: đó là lớp học.

Nhân chuyện cậu học trò người Trung Quốc tên là Wang kiện các trường đại học trong nhóm Ivy League (Liên đoàn Ivy là cụm từ chỉ một nhóm trường ĐH tư thục ưu tú và lâu đời nhất nước Mỹ) với cáo buộc về phân biệt đối xử với người châu Á trong xét tuyển khi mà cậu bị các trường này từ chối, chúng ta hãy xem xét phản hồi của đại học Harvard về chuyện này: “Đại học Harvard coi sự đa dạng trong một lớp học là nền tảng cho sự thành công về giáo dục của họ”.

 

Tại sao lại như vậy?

Wang rất xuất sắc. Cậu gần như hoàn hảo nhưng Harvard và các trường Ivy League khác hay tương tự lại không nhận cậu vào. Triết lý của họ rất đơn giản: nếu trong một lớp học chỉ toàn bao gồm các học sinh như nhau (trong trường hợp của Ivy League) là xuất sắc như nhau thì lớp học này sẽ thất bại về các mặt sau:

1. Không khuyến khích sự học hỏi lẫn nhau. Một cách học rất quan trọng được nhấn mạnh tại đây: HỌC TỪ BẠN BÈ.

2. Không tạo ra một môi trường mà sự khác biệt được tôn trọng. Đây không chỉ là việc khuyến khích cá nhân phát triển điểm mạnh của riêng mình mà còn giáo dục cho học trò hai phẩm chất: khiêm nhường và hợp tác với người khác. Một khi học trò được học tập trong một lớp học mà họ thấy những người khác cũng giỏi ở các mặt khác mà mình kém hơn họ sẽ thấy mình rất bình thường và để phát triển họ không còn cách nào khác phải hợp tác với người khác. Kỹ năng sống và làm việc chung với người khác từ đó mà hình thành tự nhiên.

 

Sâu xa hơn đó là sự cạnh tranh lành mạnh được nuôi dưỡng. Học trò sẽ thấy vượt qua chính mình mới là mục tiêu của học tập và phát triển cá nhân.

Một lý do mà các trường học hàng đầu nhấn mạnh sự đa dạng về tất cả các mặt từ: trình độ, năng khiếu, hoàn cảnh, chủng tộc và thậm chí là độ tuổi đó là họ muốn rèn cho học sinh tinh thần LÃNH ĐẠO.

Chúng ta thường thấy các trường hàng đầu như Harvard hay tạo ra các nhà lãnh đạo quốc gia hay tập đoàn chính là nằm ở đây. Nhưng không cứ phải làm lãnh đạo lớn như vậy mới cần rèn cho học sinh tinh thần lãnh đạo. Trong thời đại ngày nay, tinh thần này cần thiết cho mọi cá nhân khi mà mọi người đều có rất nhiều các cơ hội bình đẳng mà công nghệ mang lại.

Chúng ta hãy nhìn sang Israel – một đất nước được mệnh danh là quốc gia khởi nghiệp. Tại đây, mọi người và nhất là những người trẻ tuổi đều có một tinh thần dấn thân tạo dựng sự nghiệp cá nhân bằng các doanh nghiệp riêng dựa trên sự sáng tạo và ý tưởng mới.

Họ nhất thiết phải được rèn luyện về tinh thần lãnh đạo.

Các lớp học thay vì nhóm các học trò giống nhau, hãy học tập người Mỹ trong việc “phối màu” cho lớp học để tạo ra sự đa dạng về trình độ, năng khiếu, và hoàn cảnh. Đơn vị giáo dục này sẽ phát huy sức mạnh tối đa đầy tiềm tàng của nó trong việc đưa các cá nhân học sinh đến với các bến bờ thành công trong việc phát triển phẩm chất và cả năng lực chuyên môn.